Donnerstag, 30. April 2026

 

https://www.facebook.com/reel/1439801800690352


Tuy là phim nhưng phản ảnh khá trung thực những gì đã xảy ra sau ngày 30 Tháng Tư 1975. Các chiến dịch "đánh tư sản", "kê biên, tịch thu tài sản", đày người dân đi vùng kinh tế mới là những chiến dịch nhằm cướp trắng tài sản của người có của ăn của để tại Miền Nam Việt Nam. Bao gia đình bị đày đọa, tan nát...
51 năm sau ngày 30/4/1975 nhà nước CSVN vẫn chưa hề có một lời xin lỗi nhân dân cũng như truy tìm những kẻ đã ban hành những chiến dịch cướp bóc này...
Đây mới chỉ là 1 trong nhiều chiêu khủng bố dân của vc sau khi chiếm trọn miền Nam trù phú. Chỉ vài tháng sau, nền kinh tế sung mãn của miền Nam rơi vào thời kỳ bao cấp. Vựa lúa miền Tây của cả nước bỗng dưng thiếu gạo trong mấy chục năm trời, phải ăn độn khoai. Mỗi nhà mỗi năm được phép mua vài mét vải may đồ. Đi đâu cũng phải làm đơn xin, mua cây đinh, cây kim cũng phải làm đơn xin.
"Đả đảo Thiệu, Kỳ - mua cái gì được cái nấy
Hoan hô Hồ Chí Minh - mua cây đinh, mắc xin giấy" là câu ca dao ngang dội thời đó
Video: Nhật Ký Yêu Nước

 



Ông Nguyễn Doãn Đôn sau khi tham dự buổi biểu tình trước quốc hội Đức hôm 25.4.2026 đã có 1 bài viết làm xôn xao dư luận. Trước ông Đôn đã từng có nhiều người viết tương tự, trong số này có thi sĩ Phan Huy với bài thơ sau đây:
------------------
CẢM TẠ MIỀN NAM
Nhà thơ Phan Huy
Đã từ lâu, tôi có điều muốn nói
Với Miền Nam, miền đất nước điêu linh
Một lời cảm ơn tha thiết chân tình
Của Miền Bắc, xứ ngàn năm văn vật.
Tôi còn nhớ sau cái ngày “thống nhất”
Tôi đã vào một xứ sở thần tiên
Nếp sống văn minh, dân khí dịu hiền
Cơm áo no lành, con người hạnh phúc.
Tôi đã ngạc nhiên với lòng thán phục
Mở mắt to nhìn nửa nước anh em
Mà đảng bảo là bị lũ nguỵ quyền
Áp bức, đoạ đày, đói ăn, khát uống.
Trước mắt tôi, một Miền Nam sinh động
Đất nước, con người, dân chủ tự do
Tôi đã khóc ròng, đứng giữa thủ đô
Giận đảng, giận đoàn, bao năm phỉnh gạt.
Sinh ra, lớn lên, sau bức màn sắt
Tôi chẳng biết gì ngoài bác, đảng “kính yêu”
Xã hội sơ khai, tẩy não, một chiều
Con người nói năng như là chim vẹt.
Mở miệng ra là: “Nhờ ơn bác đảng
Chế độ ta ưu việt nhất hành tinh
Đuốc soi đường chủ nghĩa Mác Lê nin
Tiến nhanh, tiến mạnh lên thiên đường vô sản.”
Hai mươi mốt năm trên đường cách mạng
Xã hội thụt lùi, người kéo thay trâu
Cuộc sống xuống thang, tính bằng tem phiếu
Thân phận con người chẳng khác bèo dâu.
Cảm tạ Miền Nam phá màn u tối
Để tôi được nhìn ánh sáng văn minh
Biết được nhân quyền, tự do, dân chủ
Mà đảng từ lâu bưng bít dân mình.
Cảm tạ Miền Nam soi đường chỉ lối
Đưa tôi trở về tổ quốc thiêng liêng
Của Hùng Vương, quốc tổ giống Rồng Tiên
Chớ không phải Các Mác và Lê Nin ngoại tộc.
Cảm tạ Miền nam mở lòng khai phóng
Đưa tôi hội nhập cùng thế giới năm châu
Mà trước đây tôi có biết gì đâu
Ngoài Trung quốc và Liên xô đại vĩ
Cảm tạ Miền Nam một thời làm chiến sĩ
Chống lại Cộng nô cuồng vọng xâm lăng
Hầu giúp cả nước thoát bầy ác quỉ
Dù không thành công cũng đã thành nhân.
Phan Huy
Hình: NP

 



Những sự thật do nhân chứng thời cuộc kể lại về ngày "giải phóng", ngày cái ác thắng cái thiện:
---------------
CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI CHIẾN THẮNG KHI VÀO NAM…
Trương Minh
Xe vừa vào địa giới miền Nam, chúng tôi đã bấm tay nhau nhìn khung cảnh mới.
Nhà cửa người dân cùng các công trình đô thị như cầu, đường gần các trục lộ giao thông trông đẹp và văn minh hơn hẳn miền Bắc. Đi rồi nghỉ ngơi rồi đi tiếp cho đến khi đoàn xe đến được khu công nghiệp Biên Hòa. Có quá nhiều nhà máy tại đây. Đoàn 18 người chúng tôi nhìn ngang nhìn dọc từng dãy nhà máy trong khu vực này và tuy không ai nói với ai nhưng đều trầm trồ trước công nghiệp miền Nam.
Rồi chúng tôi được phân công vào công tác trong một nhà máy có cái tên VICACO. Một nhà máy sản xuất chất Sút (NaOH) từ muối biển và cả Acid Chlohidric (HCL) nữa. Một nhà máy bề ngoài trông rất nhỏ mà không ngờ bên trong lại lắp đặt các máy móc tối tân, sản xuất được các hóa chất với sản lượng, hàm lượng rất cao gấp nhiều lần so với công nghệ tại miền Bắc. Chúng tôi ngạc nhiên và ngầm thán phục trong bụng.
Nhìn những công nhân miền Nam đang làm việc tại đây rồi sau đó làm việc chung với họ, tôi mới thấy người dân miền Nam khác xa người dân miền Bắc. Kiến thức chuyên môn và xã hội của họ hơn hẳn chúng tôi. Kỹ sư hơn hẳn kỹ sư ở miền Bắc và công nhân cũng vậy.
Một sự rụt rè, cẩn thận tự nhiên nẩy sinh trong đoàn tiếp quản chúng tôi. Ai cũng sợ người trong nhà máy tại miền Nam này biết trình độ thực sự của cả đám chúng tôi. Sợ họ cười, nỗi lo chính trong lòng vì dầu gì mình cũng thuộc phía chiến thắng. Về nằm nghỉ trong căn phòng mà được biết trước đây là các phòng dành cho công nhân ngủ qua đêm nếu phải ở lại tăng ca, tôi suy nghĩ xã hội miền Nam không hề lạc hậu về công nghệ về con người… như lời nói trước giờ vẫn được nghe. Ngay cả trong buổi họp khi chọn người xung phong vào tiếp quản, cán bộ ngành từ trung ương cũng đã nói như vậy khi động viên cán bộ công nhân viên. Những dãy nhà nghỉ đầy đủ tiện nghi từ các trang bị như bàn ghế, giường ngủ, quạt trần, phòng vệ sinh, đèn chiếu…
Ở đây, trong khu vực khép kín của khu công nghệ còn được như vậy thì trong thành phố Sài Gòn chắc chắn phải rất đẹp. Tôi cũng chưa nghĩ sẽ ra sao khi tìm gặp được hai cô em gái tôi.
Rồi một ngày tôi theo đoàn vào làm các thủ tục công tác trong một tòa nhà Tổng cục Hóa chất vừa tiếp quản nay trở thành trụ sở của Công ty Hóa chất Cơ bản miền Nam nằm gần chợ Bến Thành. Lần đầu tiên trong đời tôi biết đến thang máy khi lên một phòng tuốt trên tầng thượng. Sau khi làm xong các giấy tờ và thủ tục, chúng tôi được thoải mái đi thăm phố xá.
Ngay từ lúc còn ngồi trên xe buýt nhìn cảnh vật dọc theo đường và khu phố dẫn vào Sài Gòn, tôi đã thấy vượt trội nhiều lần so với thủ đô Hà Nội. Một vẻ bề ngoài sáng sủa, văn minh lộ ra từ cách phục sức, sinh hoạt của người dân miền Nam. Giờ đây đi bộ trên các con đường trong khu trung tâm thành phố mới thấy bản thân tôi, một người dân miền Bắc quá sức lạc hậu, nghèo nàn… từ bộ cánh (quần áo) trên người. Tôi rõ ràng xa lạ với các tiện nghi đang được người dân trong thành phố này sử dụng.
Bên vệ đường và trong các cửa hiệu sang trọng đầy ắp hàng hóa thật đẹp và mới lạ lần đầu chúng tôi được thấy. Có tiền cứ việc vào mua thoải mái khác hẳn với cảnh chen chúc để chờ được tới lượt mua số hàng ít ỏi như cảnh thường thấy ở các khu phố ngoài miền Bắc.
Phố xá thì thôi, những tòa nhà to đẹp thấp thoáng sau dòng xe gắn máy chạy hối hả trên đường. Khung cảnh y như ở nước ngoài, một người trong đoàn chúng tôi nói nhỏ cho nhau cùng nghe.
Tôi bối rối ngắm nhìn các cô gái miền Nam nói chính xác là cô gái Sài Gòn đang dạo bước trên đường. Họ đẹp quá sức, như tiên… từ dáng điệu, mái tóc, y phục mặc trên người và nhất là khuôn mặt của họ lộ rõ vẻ sung túc đài các so với những nữ cán bộ trẻ trong đoàn chúng tôi. Tôi mỉm cười, nghĩ thầm hai cô em gái tôi trong này cũng vậy.
Tôi âm thầm tách ra khỏi đoàn để tự mình đi theo ý muốn. Tôi đi rảo qua nhiều con phố Sài Gòn rồi thấy mỏi chân, tôi lấy can đảm bước vào một hàng nước thật đẹp gần một giao lộ lớn, có tên là Cafe Minirex.
Chọn một bàn sát khung cửa kính trong suốt có thể nhìn rõ người đi bên ngoài, tôi quan sát chung quanh. Bàn ghế, các bình hoa, quầy thu ngân, khách cùng vách tường trang trí cảnh một rừng cây thật đẹp… thật không khác một tiệm ở nước ngoài trong phim ảnh.
Chợt một người hầu bàn bước đến, gật đầu chào tôi rồi hỏi:
- Thưa ông, ông dùng chi ?
Trời ơi! Người hầu bàn này quá lịch sự khi tiếp xúc với khách hàng thật khác hẳn với cung cách của Mậu dịch viên trong các tiệm ăn ngoài miền Bắc.
Tôi lại nghĩ, hay ông ta biết tôi là cán bộ chế độ mới qua quần áo mặc trên người nên xưng hô như vậy? Tôi gọi nước uống và ngầm để ý xem sao.
Nhưng không, bất cứ có khách nào vào quán, người hầu bàn này cũng một cách tiếp đón như vậy. Rất tự nhiên, lịch sự mà không khúm núm hoặc hách dịch.
Một thay đổi đã đến trong lòng tôi mà tôi biết điều này cũng sẽ đến với bất kỳ người nào từ miền Bắc xã hội chủ nghĩa khi đặt chân vào miền Nam ở thời kỳ đó.
Sài Gòn hay nói rộng ra cả miền Nam không phải là một xã hội lạc hậu, nghèo nàn, đói khổ, đầy rẫy cảnh người bóc lột người như bao lâu nay người dân miền Bắc được (hay bị) báo chí, đài phát thanh Hà Nội… mô tả về con người và xã hội của chế độ Ngụy quyền tay sai đế quốc Mỹ.
Đây là mô hình của một xã hội văn minh và người nào được sống trong xã hội này quả thật may mắn hơn sống ở xã hội xã hội chủ nghĩa tại miền Bắc.
Tiếc thay! Một xã hội như vậy lại vừa bị cướp mất đi.
Trương Minh
——————
TB: Chỉ những người trí thức mới biết mình bị LỪA, và họ bắt đầu sống trong ân hận hối tiếc cho đến cuối đời. Tôi đã có dịp ngồi nói chuyện với một anh Giáo sư dạy Toán người Hà Nội.
Sau khi anh vào Nam để tiếp quản trường học. Gặp nhóm sinh viên chúng tôi anh cười buồn: “Tôi thật ngỡ ngàng không biết phải dạy các em điều gì nữa?”
...Sau này anh không dạy học mà cùng vợ bán tại một cửa hàng vải nhỏ. Gặp tôi anh chỉ nói “Một lầm lẫn tai hại cả một thế hệ”...
51 năm rồi họ vẫn không chiếm được trái tim của người miền Nam và họ ngược lại mất đi khá nhiều trái tim của người miền Bắc.
(Đào Nguyên Thông)

 





https://www.facebook.com/reel/749913601444824

Những ngày tháng đầu sau "giải phóng"

Người Việt sinh sau năm 1970 ít người biết và cũng không thể tưởng tượng được tình trạng dở khóc dở cười ở miền Nam "vừa được giải phóng“ mà người lớn tuổi hoặc các nhà văn đương thời đã ghi chép lại như Bùi Ngọc Tấn trong „Chuyện kể năm 2000“.
Ngày ấy – giống hệt như đoạn phim này kể - „cách mạng“ đào đường phố lên để lấy đất trồng khoai, huy động học sinh, sinh viên đi đào kinh ngang kinh dọc. Buồn cười nhất vẫn là các quan chức chiếm nhà „bọn tư sản mại bản“ rồi dùng sân thượng nuôi heo, nuôi gà, trồng rau cải để cải thiện bữa ăn theo tư duy của những ngày đói trong bưng hay ngoài Băc. Tình trạng nuôi trồng này chỉ chấm dứt sau khi quan chức giàu sụ lên nhờ ăn hối lộ, tham nhũng và ăn cướp khắp nơi.
Còn 1 đặc điểm khác của thời bao cấp: Cho học sinh cấp 3 đi dạy "bình dân học vụ". Hồi học lớp 10 và 11 tôi có đi dạy 2 lần, 1 lần 2 tuần ở gần nhà và 1 lần 4 tuần ở Cù Lao Dung.
Dạy ban đêm vào cái thời thiếu thốn mọi thứ, kể cả đèn pin và dầu lửa nên phải lấy lá dừa bó thành nhiều bó mang theo để đốt cho thấy đường đi đến lớp và trở về. Trong lớp thì tối om vì chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét. Học sinh chẳng được huấn luyện gì cả nên chất lượng dạy hầu như con số 0. Nhưng rồi sao? Cuối cùng thì thống kê cũng bảo là VN đã diệt được nạn mù chữ! Hihihaha.
Thế đó, "làm láo báo cáo hay" đã hiện hữu ngay sau "ngày giải phóng". và kéo dài đến tận mai sau.
PS: Vài bạn vào còm bên dưới nhắc đến "phân bắc" (tức phân tươi của con người, một thời là "hàng xịn" được đặt chỉ tiêu phải đạt được cho các hợp tác xã ờ miền Bắc và) nay vẫn còn được dùng tới. Nghĩa là sáng tưới phân lên rau, chiều cắt rau vào ăn. Nghe thấy rùng rợn!