Donnerstag, 30. April 2026

 

https://www.facebook.com/reel/1439801800690352


Tuy là phim nhưng phản ảnh khá trung thực những gì đã xảy ra sau ngày 30 Tháng Tư 1975. Các chiến dịch "đánh tư sản", "kê biên, tịch thu tài sản", đày người dân đi vùng kinh tế mới là những chiến dịch nhằm cướp trắng tài sản của người có của ăn của để tại Miền Nam Việt Nam. Bao gia đình bị đày đọa, tan nát...
51 năm sau ngày 30/4/1975 nhà nước CSVN vẫn chưa hề có một lời xin lỗi nhân dân cũng như truy tìm những kẻ đã ban hành những chiến dịch cướp bóc này...
Đây mới chỉ là 1 trong nhiều chiêu khủng bố dân của vc sau khi chiếm trọn miền Nam trù phú. Chỉ vài tháng sau, nền kinh tế sung mãn của miền Nam rơi vào thời kỳ bao cấp. Vựa lúa miền Tây của cả nước bỗng dưng thiếu gạo trong mấy chục năm trời, phải ăn độn khoai. Mỗi nhà mỗi năm được phép mua vài mét vải may đồ. Đi đâu cũng phải làm đơn xin, mua cây đinh, cây kim cũng phải làm đơn xin.
"Đả đảo Thiệu, Kỳ - mua cái gì được cái nấy
Hoan hô Hồ Chí Minh - mua cây đinh, mắc xin giấy" là câu ca dao ngang dội thời đó
Video: Nhật Ký Yêu Nước

 



Ông Nguyễn Doãn Đôn sau khi tham dự buổi biểu tình trước quốc hội Đức hôm 25.4.2026 đã có 1 bài viết làm xôn xao dư luận. Trước ông Đôn đã từng có nhiều người viết tương tự, trong số này có thi sĩ Phan Huy với bài thơ sau đây:
------------------
CẢM TẠ MIỀN NAM
Nhà thơ Phan Huy
Đã từ lâu, tôi có điều muốn nói
Với Miền Nam, miền đất nước điêu linh
Một lời cảm ơn tha thiết chân tình
Của Miền Bắc, xứ ngàn năm văn vật.
Tôi còn nhớ sau cái ngày “thống nhất”
Tôi đã vào một xứ sở thần tiên
Nếp sống văn minh, dân khí dịu hiền
Cơm áo no lành, con người hạnh phúc.
Tôi đã ngạc nhiên với lòng thán phục
Mở mắt to nhìn nửa nước anh em
Mà đảng bảo là bị lũ nguỵ quyền
Áp bức, đoạ đày, đói ăn, khát uống.
Trước mắt tôi, một Miền Nam sinh động
Đất nước, con người, dân chủ tự do
Tôi đã khóc ròng, đứng giữa thủ đô
Giận đảng, giận đoàn, bao năm phỉnh gạt.
Sinh ra, lớn lên, sau bức màn sắt
Tôi chẳng biết gì ngoài bác, đảng “kính yêu”
Xã hội sơ khai, tẩy não, một chiều
Con người nói năng như là chim vẹt.
Mở miệng ra là: “Nhờ ơn bác đảng
Chế độ ta ưu việt nhất hành tinh
Đuốc soi đường chủ nghĩa Mác Lê nin
Tiến nhanh, tiến mạnh lên thiên đường vô sản.”
Hai mươi mốt năm trên đường cách mạng
Xã hội thụt lùi, người kéo thay trâu
Cuộc sống xuống thang, tính bằng tem phiếu
Thân phận con người chẳng khác bèo dâu.
Cảm tạ Miền Nam phá màn u tối
Để tôi được nhìn ánh sáng văn minh
Biết được nhân quyền, tự do, dân chủ
Mà đảng từ lâu bưng bít dân mình.
Cảm tạ Miền Nam soi đường chỉ lối
Đưa tôi trở về tổ quốc thiêng liêng
Của Hùng Vương, quốc tổ giống Rồng Tiên
Chớ không phải Các Mác và Lê Nin ngoại tộc.
Cảm tạ Miền nam mở lòng khai phóng
Đưa tôi hội nhập cùng thế giới năm châu
Mà trước đây tôi có biết gì đâu
Ngoài Trung quốc và Liên xô đại vĩ
Cảm tạ Miền Nam một thời làm chiến sĩ
Chống lại Cộng nô cuồng vọng xâm lăng
Hầu giúp cả nước thoát bầy ác quỉ
Dù không thành công cũng đã thành nhân.
Phan Huy
Hình: NP

 



Những sự thật do nhân chứng thời cuộc kể lại về ngày "giải phóng", ngày cái ác thắng cái thiện:
---------------
CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI CHIẾN THẮNG KHI VÀO NAM…
Trương Minh
Xe vừa vào địa giới miền Nam, chúng tôi đã bấm tay nhau nhìn khung cảnh mới.
Nhà cửa người dân cùng các công trình đô thị như cầu, đường gần các trục lộ giao thông trông đẹp và văn minh hơn hẳn miền Bắc. Đi rồi nghỉ ngơi rồi đi tiếp cho đến khi đoàn xe đến được khu công nghiệp Biên Hòa. Có quá nhiều nhà máy tại đây. Đoàn 18 người chúng tôi nhìn ngang nhìn dọc từng dãy nhà máy trong khu vực này và tuy không ai nói với ai nhưng đều trầm trồ trước công nghiệp miền Nam.
Rồi chúng tôi được phân công vào công tác trong một nhà máy có cái tên VICACO. Một nhà máy sản xuất chất Sút (NaOH) từ muối biển và cả Acid Chlohidric (HCL) nữa. Một nhà máy bề ngoài trông rất nhỏ mà không ngờ bên trong lại lắp đặt các máy móc tối tân, sản xuất được các hóa chất với sản lượng, hàm lượng rất cao gấp nhiều lần so với công nghệ tại miền Bắc. Chúng tôi ngạc nhiên và ngầm thán phục trong bụng.
Nhìn những công nhân miền Nam đang làm việc tại đây rồi sau đó làm việc chung với họ, tôi mới thấy người dân miền Nam khác xa người dân miền Bắc. Kiến thức chuyên môn và xã hội của họ hơn hẳn chúng tôi. Kỹ sư hơn hẳn kỹ sư ở miền Bắc và công nhân cũng vậy.
Một sự rụt rè, cẩn thận tự nhiên nẩy sinh trong đoàn tiếp quản chúng tôi. Ai cũng sợ người trong nhà máy tại miền Nam này biết trình độ thực sự của cả đám chúng tôi. Sợ họ cười, nỗi lo chính trong lòng vì dầu gì mình cũng thuộc phía chiến thắng. Về nằm nghỉ trong căn phòng mà được biết trước đây là các phòng dành cho công nhân ngủ qua đêm nếu phải ở lại tăng ca, tôi suy nghĩ xã hội miền Nam không hề lạc hậu về công nghệ về con người… như lời nói trước giờ vẫn được nghe. Ngay cả trong buổi họp khi chọn người xung phong vào tiếp quản, cán bộ ngành từ trung ương cũng đã nói như vậy khi động viên cán bộ công nhân viên. Những dãy nhà nghỉ đầy đủ tiện nghi từ các trang bị như bàn ghế, giường ngủ, quạt trần, phòng vệ sinh, đèn chiếu…
Ở đây, trong khu vực khép kín của khu công nghệ còn được như vậy thì trong thành phố Sài Gòn chắc chắn phải rất đẹp. Tôi cũng chưa nghĩ sẽ ra sao khi tìm gặp được hai cô em gái tôi.
Rồi một ngày tôi theo đoàn vào làm các thủ tục công tác trong một tòa nhà Tổng cục Hóa chất vừa tiếp quản nay trở thành trụ sở của Công ty Hóa chất Cơ bản miền Nam nằm gần chợ Bến Thành. Lần đầu tiên trong đời tôi biết đến thang máy khi lên một phòng tuốt trên tầng thượng. Sau khi làm xong các giấy tờ và thủ tục, chúng tôi được thoải mái đi thăm phố xá.
Ngay từ lúc còn ngồi trên xe buýt nhìn cảnh vật dọc theo đường và khu phố dẫn vào Sài Gòn, tôi đã thấy vượt trội nhiều lần so với thủ đô Hà Nội. Một vẻ bề ngoài sáng sủa, văn minh lộ ra từ cách phục sức, sinh hoạt của người dân miền Nam. Giờ đây đi bộ trên các con đường trong khu trung tâm thành phố mới thấy bản thân tôi, một người dân miền Bắc quá sức lạc hậu, nghèo nàn… từ bộ cánh (quần áo) trên người. Tôi rõ ràng xa lạ với các tiện nghi đang được người dân trong thành phố này sử dụng.
Bên vệ đường và trong các cửa hiệu sang trọng đầy ắp hàng hóa thật đẹp và mới lạ lần đầu chúng tôi được thấy. Có tiền cứ việc vào mua thoải mái khác hẳn với cảnh chen chúc để chờ được tới lượt mua số hàng ít ỏi như cảnh thường thấy ở các khu phố ngoài miền Bắc.
Phố xá thì thôi, những tòa nhà to đẹp thấp thoáng sau dòng xe gắn máy chạy hối hả trên đường. Khung cảnh y như ở nước ngoài, một người trong đoàn chúng tôi nói nhỏ cho nhau cùng nghe.
Tôi bối rối ngắm nhìn các cô gái miền Nam nói chính xác là cô gái Sài Gòn đang dạo bước trên đường. Họ đẹp quá sức, như tiên… từ dáng điệu, mái tóc, y phục mặc trên người và nhất là khuôn mặt của họ lộ rõ vẻ sung túc đài các so với những nữ cán bộ trẻ trong đoàn chúng tôi. Tôi mỉm cười, nghĩ thầm hai cô em gái tôi trong này cũng vậy.
Tôi âm thầm tách ra khỏi đoàn để tự mình đi theo ý muốn. Tôi đi rảo qua nhiều con phố Sài Gòn rồi thấy mỏi chân, tôi lấy can đảm bước vào một hàng nước thật đẹp gần một giao lộ lớn, có tên là Cafe Minirex.
Chọn một bàn sát khung cửa kính trong suốt có thể nhìn rõ người đi bên ngoài, tôi quan sát chung quanh. Bàn ghế, các bình hoa, quầy thu ngân, khách cùng vách tường trang trí cảnh một rừng cây thật đẹp… thật không khác một tiệm ở nước ngoài trong phim ảnh.
Chợt một người hầu bàn bước đến, gật đầu chào tôi rồi hỏi:
- Thưa ông, ông dùng chi ?
Trời ơi! Người hầu bàn này quá lịch sự khi tiếp xúc với khách hàng thật khác hẳn với cung cách của Mậu dịch viên trong các tiệm ăn ngoài miền Bắc.
Tôi lại nghĩ, hay ông ta biết tôi là cán bộ chế độ mới qua quần áo mặc trên người nên xưng hô như vậy? Tôi gọi nước uống và ngầm để ý xem sao.
Nhưng không, bất cứ có khách nào vào quán, người hầu bàn này cũng một cách tiếp đón như vậy. Rất tự nhiên, lịch sự mà không khúm núm hoặc hách dịch.
Một thay đổi đã đến trong lòng tôi mà tôi biết điều này cũng sẽ đến với bất kỳ người nào từ miền Bắc xã hội chủ nghĩa khi đặt chân vào miền Nam ở thời kỳ đó.
Sài Gòn hay nói rộng ra cả miền Nam không phải là một xã hội lạc hậu, nghèo nàn, đói khổ, đầy rẫy cảnh người bóc lột người như bao lâu nay người dân miền Bắc được (hay bị) báo chí, đài phát thanh Hà Nội… mô tả về con người và xã hội của chế độ Ngụy quyền tay sai đế quốc Mỹ.
Đây là mô hình của một xã hội văn minh và người nào được sống trong xã hội này quả thật may mắn hơn sống ở xã hội xã hội chủ nghĩa tại miền Bắc.
Tiếc thay! Một xã hội như vậy lại vừa bị cướp mất đi.
Trương Minh
——————
TB: Chỉ những người trí thức mới biết mình bị LỪA, và họ bắt đầu sống trong ân hận hối tiếc cho đến cuối đời. Tôi đã có dịp ngồi nói chuyện với một anh Giáo sư dạy Toán người Hà Nội.
Sau khi anh vào Nam để tiếp quản trường học. Gặp nhóm sinh viên chúng tôi anh cười buồn: “Tôi thật ngỡ ngàng không biết phải dạy các em điều gì nữa?”
...Sau này anh không dạy học mà cùng vợ bán tại một cửa hàng vải nhỏ. Gặp tôi anh chỉ nói “Một lầm lẫn tai hại cả một thế hệ”...
51 năm rồi họ vẫn không chiếm được trái tim của người miền Nam và họ ngược lại mất đi khá nhiều trái tim của người miền Bắc.
(Đào Nguyên Thông)

 





https://www.facebook.com/reel/749913601444824

Những ngày tháng đầu sau "giải phóng"

Người Việt sinh sau năm 1970 ít người biết và cũng không thể tưởng tượng được tình trạng dở khóc dở cười ở miền Nam "vừa được giải phóng“ mà người lớn tuổi hoặc các nhà văn đương thời đã ghi chép lại như Bùi Ngọc Tấn trong „Chuyện kể năm 2000“.
Ngày ấy – giống hệt như đoạn phim này kể - „cách mạng“ đào đường phố lên để lấy đất trồng khoai, huy động học sinh, sinh viên đi đào kinh ngang kinh dọc. Buồn cười nhất vẫn là các quan chức chiếm nhà „bọn tư sản mại bản“ rồi dùng sân thượng nuôi heo, nuôi gà, trồng rau cải để cải thiện bữa ăn theo tư duy của những ngày đói trong bưng hay ngoài Băc. Tình trạng nuôi trồng này chỉ chấm dứt sau khi quan chức giàu sụ lên nhờ ăn hối lộ, tham nhũng và ăn cướp khắp nơi.
Còn 1 đặc điểm khác của thời bao cấp: Cho học sinh cấp 3 đi dạy "bình dân học vụ". Hồi học lớp 10 và 11 tôi có đi dạy 2 lần, 1 lần 2 tuần ở gần nhà và 1 lần 4 tuần ở Cù Lao Dung.
Dạy ban đêm vào cái thời thiếu thốn mọi thứ, kể cả đèn pin và dầu lửa nên phải lấy lá dừa bó thành nhiều bó mang theo để đốt cho thấy đường đi đến lớp và trở về. Trong lớp thì tối om vì chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét. Học sinh chẳng được huấn luyện gì cả nên chất lượng dạy hầu như con số 0. Nhưng rồi sao? Cuối cùng thì thống kê cũng bảo là VN đã diệt được nạn mù chữ! Hihihaha.
Thế đó, "làm láo báo cáo hay" đã hiện hữu ngay sau "ngày giải phóng". và kéo dài đến tận mai sau.
PS: Vài bạn vào còm bên dưới nhắc đến "phân bắc" (tức phân tươi của con người, một thời là "hàng xịn" được đặt chỉ tiêu phải đạt được cho các hợp tác xã ờ miền Bắc và) nay vẫn còn được dùng tới. Nghĩa là sáng tưới phân lên rau, chiều cắt rau vào ăn. Nghe thấy rùng rợn!

Donnerstag, 26. März 2026

https://www.facebook.com/phan.nguyen.355/videos/509282830823261/?notif_id=1774503984097684&notif_t=feedback_reaction_generic&ref=notif

Freitag, 13. März 2026

 



đảng vc quá hèn. Tàu giặc chĩa đại liên và bắn ngã hàng loạt binh sĩ người Việt trên đảo Gạc Ma đúng 38 năm trước. Một cuộc xâm lăng lãnh thổ lãnh hải VN mà báo lề đảng được lệnh gọi là "tai nạn".
Chỉ còn thiếu nước quỳ xuống hô "vạn tuế" trước giặc ngoại xâm!
Thật là nhục nhã, đảng ơi!
Xem chi tiết ngắn gọn về "tai nạn Gạc Ma 14.3.1988 ở đây, để tự mình xem đó là tai nạn hay cố sát (nguồn: đài RFA):
Một số dlv sẽ lại bảo là ảnh do AI ghép. Đây là hình ảnh, video do báo Tuổi Trẻ đăng. 1 phần video trong đó là do hải quân TQ quay và đăng trước đó. Tiếng Trung "tả, tả" nghĩa là "đánh, đánh". https://l.facebook.com/l.php?u=https%3A%2F%2Ftuoitre.vn%2F30-nam-ngay-14-3-bai-bao-dau-tien-ve-tham-sat-gac-ma-20180314075001136.htm%3Ffbclid%3DIwZXh0bgNhZW0CMTAAYnJpZBExZ0trR0RPU3NtTkZpcDZUMHNydGMGYXBwX2lkEDIyMjAzOTE3ODgyMDA4OTIAAR5wUsmJI1c-EpFBU6uyOb-60ifQISJqhKVm4st_c-agHhYe3siWDOkdbAdIeg_aem_ZHHvL7EgcSLEdspxmDP9eA&h=AT5PViDa1fZpVc5bVt5VVJn7Pi7gdCrQrC5yygvPg4vEEYyd_da1nIG6rgCpKSylMPZklzatoUWDNr3mM-OVXiqFrTGdZPkPrv71YB5u5K9MPKGBgJWVz_b2aVTpWPCdb3P33_qof5BrETHO4os2nvchtJUjcCxZ&__tn__=-UK-R&c[0]=AT7D1koG0c38WjpBm7bHtCCiHfnp_vUqlG1yLUWvPb_CFI_b0sujKnfdLh8fSfh_V7W6oemstNox1IEo-tuzRoaFtb4dO4WKdWzAWQAY_F8-L94L9vLpXchb_IxEroSOj_97D2OfdVdQfVzx4g8CQABMgCj7cU99hiiFMAERzRYUHejbtQA35wJcMShkV08W9Xl6AsQWVpqLt-By_7z8wA69Qas


Mittwoch, 11. März 2026

 



Tên conan này có mẹ, có chị em gái, có vợ, có con gái không nhỉ?

Vài dlv vào phản bác, cho rằng đây là tác phẩn AI. Tuy vụ này xảy ra hồi năm 2015 nhưng vẫn cần được nhắc lại, nhất là khi chính chế độ cũng thú nhận qua các báo cáo như:
"Giai đoạn 2011 - 2014: Bộ Công an từng báo cáo trước Quốc hội rằng trong vòng 3 năm (từ tháng 10/2011 đến tháng 9/2014), có 226 người chết tại các nhà tạm giữ, tạm giam.
Giai đoạn gần đây (2020 - 2024): Theo dự thảo tờ trình Luật Thi hành án hình sự (sửa đổi) năm 2024, Bộ Công an cho biết trong hơn 4 năm qua đã có 86 phạm nhân chết "không do bệnh lý" trong các trại giam.
Lý do tử vong thường gặp: Trong các báo cáo này, hai lý do chính thường được đưa ra là bệnh lý và tự sát (treo cổ bằng dây giày, áo, hoặc dùng các vật nhọn tự gây thương tích)" - Những lý do rất vô lý như dùng dao rọc giấy để tự cắt cổ đến tử vong.
Vài người chế.t "nổi tiếng": Trịnh Thanh Tùng, Đỗ Đăng Dư, Ngô Thanh Kiều... Thủ phạm được chế độ bao che nên chỉ bị xử rất nhẹ so với tội tra tấn đến chế.t.
Ai nghĩ đây là hình ghép, do AI làm thì nên xem clip tàn bạo này của conan. Ngoài đường, nơi công cộng mà nó còn ác thề này thì nạn nhân làm gì có cơ hội sống sót giữa 4 bức tường đồn conan hay trại giam?
'********************
Cộng đồng mạng hay thiệt, đã nhanh chóng tìm ra tên khốn nạn. Nếu có một ban truy tìm qui tụ những chuyên gia IT thì sau này sẽ tìm được nhiều tên lãnh đạo đcsvn tẩu tán tài sản phi pháp ra nước ngoài không khó lắm - với sự hỗ trợ của các công cụ dò tìm ngày càng được cải tiến tinh vi thêm và NGOs.
Cái lon trung tá của hắn đã lấy đi bao nhiêu máu, bao nhiêu đau đớn, bao nhiêu mạng người trong 4 bức tường phòng thẩm vấn - giang sơn riêng của lũ quỷ và địa ngục của nạn nhân?
Tôi tin rằng trước khi vào trường đào tạo cho hắn trở thành công an, hắn có thể là một thanh niên tử tế. Bộ máy giết người của đcsvn đã biến hắn và trăm ngàn công an khác thành ra quỷ dữ như thế.
Đây là hình tên công an bạo hành dã man người phụ nữ trong đồn công an. Tấm hình gây xôn xao và phẫn nộ trong cộng đồng mạng từ mấy ngày qua. Giờ cộng đồng mạng đã truy tìm ra hung thủ.
Thân nhân của tên công an này có cảm thấy xấu hổ cho những hành vi chà đạp nhân phẩm phụ nữ của hắn?
ĐÃ TÌM RA TÊN CÔNG AN ĐẠP DÙNG CHÂN HÀNH HUNG PHỤ NỮ TRONG ĐỒN
#TNCG - Theo thông tin các facebookers chia sẻ thì kẻ hành hung chị bán nước trà có tên Giang (chưa rõ họ) là Trung Tá Bùi Hồng Minh, không phải Thượng úy tên Biên như thông tin ban đầu.
Bùi Hồng Minh tốt nghiệp Học viện Cảnh Sát Nhân Dân năm 2003, nhận công tác tại huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Khởi đầu là lính trinh sát ma túy, sau chuyển qua đội hình sự.
Hình ảnh cả khuôn mặt lẫn lúc hành hung hung tra tấn chị Giang đều được chụp tại trụ sở Công An Huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Ảnh khuôn mặt thì chụp lúc Bùi Hồng Minh mang hàm Đại Úy vào năm 2012, bây giờ đã lên lon Trung Tá.
Bùi Hồng Minh nỗi tiếng dữ dằn. Hắn kiếm tiền xâu làm đầu nậu thu "tô" ở khu vực Chợ Dò, thôn Thượng Hòa - xã Gia Thanh, huyện Gia Viễn.
Hắn là hung thần đường phố; chị bán nước tên Giang vì không trả tiền “thuế”, tiền “luật”, tiền "hụi chết" cho hắn nên đã bị bắt về còng tay đánh đập như hai ảnh lan truyền chóng mặt mấy hôm nay!
Tên này đã đánh đập tàn nhẫn bà trong trạng thái bị khoá tay vi phạm nhiều điều khoản của luật.
+ Công ước chống Tra tấn và Trừng phạt hoặc Đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo làm mất phẩm giá con người (Việt Nam đã là thành viên từ cuối năm 2013):
- Bản tiếng Việt: http://btnn.moj.gov.vn/

 


Giáo dục là 1 trong vài rường cột chính của bất cứ quốc gia nào. Giáo dục ổn, có phẩm chất thì đất nước đó phát triển tốt. Ngược lại là thảm họa.
Đúng là nền giáo dục VN hiện tại rất phản giáo dục.
Thật sự, chính phụ huynh cũng không thể biết con mình có giỏi hay không nữa, nếu chỉ căn cứ vào điểm các môn và bằng khen con mang về.
Trong nhiều trường hợp, học sinh được điểm tốt, bằng khen là do phụ huynh đóng tiền, phí đầy đủ cho trường, cho thầy cô giáo. Thật đáng buồn! 🙁
Nhân tài gốc Việt từ lâu đã nở rộ trên khắp thế giới - phần lớn là nhờ hạt mầm tốt tìm được mảnh đất tốt để vươn lên, phát triển tốt.
*****************
“Học sinh giỏi”, có giỏi thật không?
Thái Hạo
Sau vài năm “luyện gà nòi” thì sự nhạy bén, khoáng đạt và thông minh đã nhường chỗ cho mẹo mực, cho sự an toàn.
“Học sinh giỏi”, có giỏi thật không? Không, nếu có thì cũng rất ít.
Nếu tiêu chuẩn của giỏi là thuộc bài, là “tầm chương trích cú” thì có thể thừa nhận là học sinh đoạt giải ở ta đều giỏi. Nhưng nếu minh định giỏi là tư duy logic, phát hiện mới mẻ, lập luận chặt chẽ, có chính kiến, có sáng tạo và mang đến những cái nhìn khác biệt v.v., thì rất khó lảng tránh một sự thật rằng, những học sinh ấy đa phần là yếu kém. Thậm chí yếu kém hơn những học sinh bình thường trong lớp.
Vì sao thế? Chính cách thi và học như lâu nay đã dẫn tới tình trạng này. Đề thì nặng tính giáo điều, nội dung hạn hẹp, ít kích thích tư duy độc lập, đáp án chấm rập khuôn… Những điều này dẫn tới tình trạng phổ biến mấy chục năm nay: văn mẫu, toán mẫu, các môn đều mẫu.
Chúng ta có những thợ viết văn giỏi, thợ giải toán giỏi…, và vì thế, có những giải cao. Nhưng lối mòn từ nội dung học, cách học, cách thi đã làm thui chột tư duy của học sinh. Đi trong những “hành lang hẹp và tối”, và luôn sợ đi chệch đường ray, dần khiến con người thu mình lại, không dám nghĩ khác, nói khác, làm khác. Mà không có tư duy đột phá sẽ không có sáng tạo.
Những học sinh đoạt giải, vì lối học nhồi nhét để lấy thành tích ấy, dần trở nên mụ mẫm, đù đờ, không còn sự tinh nhanh, hiếm khi thấy nụ cười rạng rỡ.
Một điều rất lạ là, vì trực tiếp phụ trách và dạy đội tuyển quốc gia nhiều năm, nhưng tôi vẫn thường đoán sai về kết quả của học trò trong mỗi kỳ thi. Những em có cá tính, sắc bén và khác biệt thường… bị rớt. Kinh nghiệm thất bại ấy như một lối của “chọn lọc tự nhiên”, những học sinh này sẽ tự điều chỉnh bản thân bằng cách “ngoan” hơn, lo đi vào khuôn khổ, tránh nói khác, nghĩ khác để đạt thành tích. Một cơ chế như thế là dấu hiệu điển hình của sự phản giáo dục. Vì, giáo dục là phải giúp học sinh tìm thấy chính mình, dám là chính mình, có chính kiến và sẵn sàng bảo vệ chính kiến của mình. Thi học sinh giỏi, lạ thay, đang làm ngược lại sứ mệnh ấy của giáo dục.
Những học sinh giỏi quốc gia đã đi đâu về đâu sau khi đoạt giải? Chưa thấy một nghiên cứu hay thống kê nào để chúng ta có cơ sở mà điều chỉnh, nhưng những biểu hiện phổ biến của sự thui chột thì luôn có thể gặp được.
Có một sự lãng phí, và thậm chí phá hoại, tài nguyên con người qua các kỳ thi học sinh giỏi này. Những học sinh được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi ở các trường học, ban đầu, vốn đều là những em nổi trội so với bạn bè đồng trang lứa. Nhưng sau vài năm “luyện gà nòi” thì sự nhạy bén, khoáng đạt và thông minh kia đã nhường chỗ cho mẹo mực, cho sự an toàn.
Với chỉ mới những lý do sơ lược đó, nếu chưa thể “bỏ ngay” kỳ thi học sinh giỏi các cấp như nhiều nhà giáo dục đã đề xuất thì việc điều chỉnh nó là yêu cầu cấp bách. Không thể tiếp tục một lối thi cử lạc hậu và nhiều tác hại như thế được nữa!
Thái Hạo


 





Tài liệu rất quý do đài RFA thực hiện

Còn hơn 3 ngày nữa là đến ngày tưởng niệm cuộc thảm sát Trường Sa. Quân Trung cộng đã giết chết 64 binh sĩ VN và bắt đi một số làm tù binh. Trong số này có nhiều người bị TC tra tấn thê thảm.
Ngay trong ngày 14.3.1988 lịch sử đó, dù trang bị thô sơ của lính công binh, những người lính VN cũng muốn chống trả lại kẻ thù. Họ gọi về bộ quốc phòng hỏi TC là bạn haỳ địch. Không ai trả lời họ mà ra lệnh không cho họ nổ súng tự vệ. Thế là Gạc Ma trở thành nơi ghi dấu 64 bia đỡ đạn bằng da bằng thịt người VN cho lính Tàu tập bắn!
Lê Đức Anh lúc đó là bộ trưởng quốc phòng. Hắn phải chịu trách nhiệm chính cùng lãnh đạo đcsvn.
Cuộc chiến tranh biên giới Việt - Trung lúc đó sắp chấm dứt vì Liên Sô đã quyết định thôi nuôi đcsvn vì không còn kham nổi và đang đứng trước cơn bão cách mạng nhung ở Đông Âu. Chỉ hơn 1 năm sau, bức tường ô nhục Bá Linh bị dân Đức giật sập, kéo theo toàn bộ khối cộng sản Đông Âu, kể cả "thiên đường cs" Liên Sô.
Mất chỗ dựa Liên Sô, đcsvn phải tìm chỗ dựa khác. Lúc đó chẳng còn ai ngoài TC nên họ đành muốn mặt gọi kẻ thù là bạn vàng.
Và thế là TC có cơ hội trả thù, chiếm đất, chiếm biển VN từ đó.
đảng csvn còn nợ 64 người lính công binh và gia đình họ một buổi lễ tưởng niệm long trọng có tầm mức quốc gia.
đảng csvn còn nợ họ lời xin lỗi đã bỏ quên họ suốt 33 năm nay. Món nợ tìm hài cốt 64 binh sĩ bị Trung cộng tàn sát trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa.
Món nợ vạch mặt chỉ tên hung thủ của cuộc thảm sát ngày 14.3.1988 đó vẫn nguyên. Món nợ vạch mặt kẻ đã ra lệnh cho binh sĩ VN không đước bắn trả quân xâm lăng cũng vẫn chưa chịu trả dù tên đó đã chầu Mác Lê khá lâu.
vc chỉ giỏi hèn với giặc và ác với dân!
Nguồn clip: Đài Á Châu Tự Do RFA

Dienstag, 24. Februar 2026

Hôm nay tròn 4 năm Nga xâm lăng Ukraine. Thử nhìn lại xem Pu đã đạt được gì và mất gì:
Được: Về mặt địa chính trị, thành tựu lớn nhất – và duy nhất của ông Putin là thiết lập được hành lang trên bộ nối liền đất liền Nga tới bán đảo Crimea. Việc kiểm soát các thành phố chiến lược như Mariupol hay Bakhmut đã biến Biển Azov trở thành "hồ nội bộ" của Nga.
Cái được này không bù nổi với những thiệt hại mà Pu và dân Nga phải gánh chịu:
- Thương vong khổng lồ: Tính đến tháng 2/2026, các báo cáo ước tính Nga đã tổn thất hơn 1,2 triệu binh sĩ (bao gồm cả tử trận và bị thương). Đây là con số kinh khủng nhất kể từ Thế chiến II.
- Mất mặt quân sự: Phải hạ mình đi "mượn quân" và tuyển mộ thanh niên từ các quốc gia nghèo ở Châu Phi (Kenya, Uganda, Nigeria... và cả từ Bắc Hàn) bằng những lời hứa hão về việc làm, khiến hình ảnh "siêu cường quân sự" trở nên thảm hại.
- Chảy máu chất xám: Hàng triệu thanh niên ưu tú và chuyên gia công nghệ và nhiều lãnh vực khác đã rời bỏ đất nước để tránh lệnh động viên, tước đi động lực phát triển tương lai của Nga.
- Sự sụp đổ của "Vũ khí Năng lượng": Mất hàng loạt khách hàng truyền thống là Châu Âu, vốn là thị trường béo bở và ổn định nhất của Nga suốt nhiều thập niên. Châu Âu gần như hoàn toàn cắt đứt dầu khí và năng lượng Nga vào năm 2026.
- Bị Trung Quốc và Ấn Độ "ép giá": Do bị cấm vận tại phương Tây, Nga rơi vào thế bị phụ thuộc hoàn toàn vào các khách hàng châu Á. Trung Quốc và Ấn Độ đã tận dụng thế yếu này để mua dầu Urals với mức chiết khấu cực cao (rẻ hơn giá thị trường 10-15 USD/thùng), biến tài nguyên Nga thành nguồn lợi giá rẻ cho sự phát triển của họ. Bị ép giá thê thảm nhưng ngoài mặt vẫn phải vỗ vai thân mật vì không còn khách hàng lớn nào khác và vì Nga chỉ bán tài nguyên và vũ khí để sống mà thôi.
- Kiệt quệ Tài chính & Kinh tế: Đóng băng tài sản. Khoảng 300 tỷ USD dự trữ ngoại hối của Ngân hàng Trung ương Nga từ 4 năm nay vẫn bị phong tỏa tại các ngân hàng phương Tây. Đau đớn cho Nga hơn: bắt đầu từ năm nay các nước G7 đã bắt đầu dùng tiền lãi từ số tài sản này để tài trợ trực tiếp cho quân đội Ukraine.
- Chi phí chiến tranh bào mòn ngân sách quốc gia: quốc phòng chiếm tỷ trọng quá lớn, buộc Nga phải cắt giảm chi tiêu cho giáo dục, y tế và hạ tầng dân sự, đẩy nền kinh tế vào trạng thái "quân sự hóa" thiếu bền vững. Nạn nhân trực tiếp là đại đa số dân Nga vốn vẫn luôn sống trong nghèo nàn dù Nga mang tiếng là siêu cường.
- Cô lập ngoại giao và địa chính trị, trở thành "Kẻ bên lề" quốc tế: Nga bị loại khỏi hầu hết các diễn đàn quan trọng, các sự kiện thể thao, văn hóa lớn. Vị thế ngoại giao của Moscow tại LHQ suy giảm khi chỉ còn một vài đồng minh ít ỏi (Bắc Triều Tiên, Belarus, Iran).
- Phản tác dụng chiến lược: Mục tiêu ngăn chặn và chia rẽ các quốc gia NATO hoàn toàn thất bại. Biên giới của khối này giờ đây đã sát vách Nga hơn bao giờ hết sau khi Phần Lan và Thụy Điển gia nhập.
- Một trong những điều làm Pu đau nhất là trở thành "em út" của Trung Quốc: Từ vị thế một đối trọng, Nga dần trở thành một đối tác phụ thuộc nặng nề vào công nghệ và tài chính của Bắc Kinh, mất đi sự độc lập trong các quyết sách quốc tế lớn.
Kết luận: Nga đã đánh đổi vị thế siêu cường, sự thịnh vượng kinh tế và tương lai của nhiều thế hệ chỉ để đổi lấy những dải đất đổ nát tại miền Đông Ukraine. Cái giá này sẽ khiến Nga mất hàng thập niên mới có thể phục hồi khi chiến tranh tại Ukraine kết thúc.
Tội cho dân Nga phải trả giá quá đắt cho tham vọng của bạo chúa Putin.