Nạn nhân của cuộc tẩy não khủng khiếp
Đừng cười dân Bắc Hàn khóc cha con họ Kim chết. Lúc Hồ Chí Minh chết, nhiều người dân miền Bắc cũng đã khóc như thế.
Thỉnh thoảng người ta vẫn nghe câu trách hờn rằng, đại khái dân Việt hèn nhát, cúi đầu sống như đàn vịt sẵn sàng bị vặt lông mà không dám kêu.
Trách mãi những câu thế này chỉ có tác dụng làm mình đỡ tức, nhưng không mang lại kết quả tích cực gì hết.
Người dân bị chế độ điều kiện hóa, bị khủng bố, bị bịt tai, bịt miệng quá lâu nên mới trở nên ù lì, sợ hãi, ích kỷ. Nếu mình sống trong điều kiện như thế thì liệu mình có thoảt khỏi cái vòng kim cô ác độc, tàn bạo đó không?
Trả lời không phải để chấp nhận mà để thông cảm và kiên quyết hơn trong việc giải quyết tận gốc đại nạn của dân tộc.
Suốt 100 năm bị Pháp đô hộ, người dân miền Bắc đã không bao giờ ngừng đứng lên chống lại thực dân Pháp dù máu chảy đầu rơi suốt 100 năm đó.
Nhìn như thế để thấy chế độ cộng sản thâm độc, đáng nguyền rủa đến nhường nào. Nó hủy hoại chí khí cả một dân tộc, biến những người can đảm thành hèn nhát, biến người lương thiện thành trộm cướp hung dữ. Tội chúng lấy hết nước biển Đông cũng không rửa sạch.
Những ai may mắn không bị trở thành nạn nhân của sự nhồi sọ này thì nên mừng và tích cực hơn để tìm cách cứu những nạn nhân đã bị nhồi sọ vì dù sao họ cũng là nạn nhân đáng thương.
Bạn có thể cười người dân Bắc Hàn đấm ngực gào khóc khi cha con họ Kim chết, nhưng nên nhớ rằng nếu họ sinh ra dưới vĩ tuyến 38 phân chia Nam – Bắc Hàn, họ đã không trở nên máy móc, ngây ngô như thế.
Tôi không thù ghét cậu bé Dương Đức Thịnh vì cậu ta là nạn nhân của cái guồng máy tẩy não. Nhưng tôi ủng hộ việc trừng phạt cậu để ban tuyên láo thất bại trong âm mưu hạ cờ vàng, biểu tượng cho người Việt tự do và là tụ điểm của những trái tim không chấp nhận độc tài vc - kể cả của người trong nước.
Đừng quên là ban tuyên láo làm đạo diễn cho việc cậu Thịnh xúc phạm lá cờ vàng bằng lời lẽ mà không cha mẹ đàng hoàng nào muốn con mình biết đến, nói gì đến sử dụng. Hàng chục ngàn dư luận viên ào ào bênh vực cậu ta và chửi bới người phê bình hành động cực đoan này này suốt hơn 48 tiếng đồng hồ là bằng chứng không thể chối cãi của bàn tay lông lá đàng sau mang tên ban tuyên láo.
